Chương 14
“Vẫn nên đợi chính thức ký xong hợp đồng thì nói tiếp đi ạ, tôi nói chuyện với Bà Wilson vẫn thuận tiện hơn.”
Chuyện ngày hôm nay vừa lúc giúp cô ta có được hảo cảm từ Phó Hàn Tranh, đương nhiên là muốn rèn sắt khi còn nóng xúc tiến quan hệ của bọn họ.
Bà Phó rất thích cô ta, chỉ cần quan hệ của cô ta với Phó Hàn Tranh tiến thêm một bước thì vị trí mợ Phó chắc chắn sẽ thuộc về cô ta mà không phải là ai khác.
Ít nhiều gì cũng nhờ con ngốc Mộ Vy Vy kia phát hiện ra bức tranh là giả, mới cho cô ta cơ hội thuyết phục được ông cụ Minh sắp xếp buổi trà chiều hôm nay, càng làm cho Phó Hàn Tranh và trên dưới công ty lau mắt mà nhìn.
“Như vậy cũng tốt.” Phó Hàn Tranh gật đầu, nghiêng đầu nhìn Phó Thời Khâm, “Đồ đưa cho ông Minh chuẩn bị xong chưa?”
“Đã chuẩn bị xong từ sớm.”
Phó Thời Khâm lấy đồ cổ xuống, đi theo Phó Hàn Tranh vào nhà họ Minh để cảm ơn Minh Tông Viễn.
Đoàn người tìm được ông cụ Minh đang cho cá ăn trong khu vườn mang đậm phong cách Trung Quốc.
“Ông Minh, việc hôm nay thực sự cảm kích vô cùng. Chúng tôi có chút quà cảm ơn, mong ông nhận cho.”
“Sau khi xem tranh và ăn bánh ngọt của ông, thái độ của hai vợ chồng nhà Wilson thay đổi rất lớn.”
Phó Thời Khâm hưng phấn không thôi. Lần hợp tác này quan hệ đến việc bọn họ có thể đứng vững ở thị trường nước S hay không, thực sự rất quan trọng đối với bọn họ.
Minh Tông Viễn cho cá ăn xong, lau tay nói, “Quà cảm ơn cũng không cần. Cô bé họ Mộ đã đưa quà cảm ơn cho tôi rồi, bánh ngọt cũng là cô bé đưa tới. Muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn cô bé ấy.”
Cặp mắt sắc bén của Phó Hàn Tranh híp lại, “Ý ông là Mộ Vy Vy?”
Mộ Vy Vy có chỗ nào dính dáng với từ xinh đẹp chứ?
Phó Thời Khâm ngơ ngác nhìn Minh Tông Viễn, lại quay đầu nhìn Mạnh Như Nhã, “Không phải cô thuyết phục được ông Minh sao?”
Sao lại liên quan tới cô nàng xấu xí mê trai Mộ Vy Vy được?
Mạnh Như Nhã cũng ngơ ngác, “Tôi vẫn luôn ở gần nhà họ Minh, cũng không thấy Vy Vy.”
Hơn nữa, nếu ngay cả cô ta còn không thuyết phục được ông cụ Minh thì loại não tàn ngu ngốc kia sao làm được chứ?
Phó Thời Khâm nghe vậy, buồn cười hỏi Minh Tông Viễn, “Ông Minh, rốt cuộc thì ông đang nói là cô bé họ Mộ hay là họ Mạnh vậy?”
Hay là ông ta nói sai, đáng lẽ phải nói là cô bé họ Mạnh tức là Mạnh Như Nhã?