Ám Ảnh Da Thịt
Chương 9
⬅ Trước Tiếp ➡
"Đúng vậy." Tề Thiên Kiêu cũng không phủ nhận, nhìn thẳng vào mắt cô mà không chút che giấu sự ghét bỏ bên trong, "An Bối Nhã, cô đừng tưởng rằng Tề gia sẽ chào đón cô." Ngoại trừ ông ấy, không ai mong cô xuất hiện.
"Ồ!" An Bối Nhã gật đầu.
Phản ứng phớt lờ của cô làm anh cau mày, "Xem ra cô cũng rất hiểu biết, ngay cả lí do sao mình không được hoan nghênh cũng không rõ."
An Bối Nhã trong chớp mắt nở nụ cười với anh, thái độ ngả ngớn, "Anh muốn nói cho tôi biết sao?" Ầy! Hai mươi mốt tuổi đúng là hai mươi mốt tuổi, thật thiếu kiên nhẫn.
Tề Thiên Kiêu nheo con ngươi đen lại. Chẳng biết tại sao, anh có cảm giác mình đang lép vế, rõ ràng trước mắt là một con bé mười sáu tuổi, sao anh lại cảm thấy như mình đang bị xem thường? Mà cô, đối mặt với địch ý của anh, vẫn là cười cười như vậy, đôi mắt cong cong, lúc này anh mới phát hiện, khi cô cười rộ lên, bên má phải có một lúm đồng tiền nho nhỏ, làm cho khuôn mặt bình thường trở nên ngọt ngào hơn.
An Bối Nhã cũng không thấy sao cả, cô dựa lưng vào ghế dựa, nhắm mắt lại. Lần này trùng sinh, là cơ hội ông trời ban cho cô, nếu có thể làm lại cuộc đời mình, cô tuyệt đối sẽ không như trước kia nữa. Cô không muốn sau này mình phải hối hận. Bối Nhã, nếu cậu muốn thì phải giành lấy. Đây là lời Y Ti nói với cô. Cánh môi cô gợi lên một nụ cười, một nụ cười chắc chắn. Đúng vậy, cô phải giành lấy.
---
Phù thủy tàn ác xấu xa có thể khiến anh chú ý sao? Nếu vậy, tôi không làm một công chúa yếu đuối chờ được cứu vớt.
An Bối Nhã biết mình không được hoan nghênh, tất cả tình huống đềugiống y như trí nhớ của cô.
Điều đầu tiên cô nhìn thấy là một tòa lau đai như trong truyện cổ tích, ởgiữa cây rừng xanh biếc là một con đường mòn lat đa, đai phun nước lấplanh dưới ánh mặt trời, thảm cỏ xanh mướt, con sông nhỏ trong vắt, nhữngbông đua nhau khoe sắc, còn có mấy trăm người hầu đứng tại cổng xếp thành hàng hoan nghênh.
Khi cô mười sáu tuổi, chứng kiến màn phô trương này, gần như la sợ tới mức trợn mắt há hốc mồm, có điều đối với một người đã tái sinh, dù lâu đài cổ nay có đẹp như thế nào, cô vẫn không có cảm giác.
Cho nên toàn bộ phản ứng của An Bối Nhã là bình thản, bình thản đến nỗi Tề Thiên Kiêu cũng không nhịn được liếc mắt về phía cô.
Anh nghĩ cô phải lộ ra vẻ mặt như một đứa ngốc, sau đó anh sẽ ở trong lòng cười giễu cợt, mở miệng chế nhạo cô.
Không ngờ rằng cô lại lộ ra vẻ như bình thường vốn đã quen thuộc,ngay cả lông mày cũng không chút thay đổi, chỉ bình thản chậm rãi xuống xe, sau đó đưa mắt liếc anh, tựa như cô đang nhìn một bé trai ngây thơ.
Loại cảm giác này làm cho tâm tình anh trở nên tồi tệ.
Không thèm để ý tới cô. Tề Thiên Kiêu hừ nhẹ, bày ra dáng vẻ cao ngạo, nhìn ra chỗ khác.
An Bối Nhã chỉ cảm thấy buồn cười, cô mím mím môi, ra sức nhịn cười.
Kỳ quái, trước đây cô chưa từng nghĩ rằng anh như vậy rất đáng yêu.

⬅ Trước Tiếp ➡