Trong lòng Tú Tú dâng lên dự cảm không lành, giống hệt như có một bàn tay vô hình lạnh buốt đang bóp chặt cổ họng nàng. Quả nhiên, tiếng nhạc hỉ sáo trống ngoài kia bỗng chốc hóa thành điệu nhạc ai oán tang thương.
Tú Tú sợ hãi đến cực điểm
Cho dù cưới gả cùng người đã chết cũng chưa từng nghe có chuyện thổi nhạc buồn như thế trong ngày thành hôn.
Bọn họ đang muốn làm gì?
Một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe lên trong đầụ Mắt nàng bỗng mở to…
Chẳng lẽ bọn họ muốn bắt nàng tuẫn táng cùng Tôn Hoài Niên
Chạy
Trong đầu Tú Tú chỉ còn một chữ ấy. Nàng dốc sức húc đầu vào kẻ bên cạnh rồi cắm đầu bỏ chạy, khăn voan rơi phịch xuống đất.
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến nàng chết đứng tại chỗ.
Đó là một cỗ quan tài gỗ nam, bên trên còn treo lụa đỏ.
Đầu óc nàng trống rỗng, đến khi bị người đuổi kịp đè xuống đất mới hoàn hồn, ra sức giãy giụa.
Lúc này, gương mặt nàng phơi bày dưới ánh mặt trời. Người Tôn gia đều nhìn rõ tân nương này chỉ khoảng độ mười lăm mười sáu tuổi, dung mạo tươi đẹp, má hồng như hoa đào, mắt phượng dài, đúng thật là trong vẻ kiều mị lại ẩn chứa phong tình. Thân hình bị dây thừng bó chặt càng khắc rõ vóc dáng yểu điệu của nàng.
Tôn phu nhân vừa thấy liền nhíu mày.
Quả là một túi da đẹp, tuổi còn nhỏ mà đã ra dáng thế này, sau này chắc chắn sẽ gây ra không ít sóng gió a. Thôi thì để nó ở dưới hầu hạ cho nhi tử nhà bọn họ, coi như giúp ích cho đời, tránh cho sau này gây nên tai họa.
Nghĩ vậy, bà ta liền giơ tay ra hiệụ Một bà tử lập tức hiểu ý, bước tới gọi
“Thiếu phu nhân, đại thiếu gia đang chờ người.”
Ba chữ “thiếu phu nhân” khiến lông tóc Tú Tú dựng đứng. Trước mắt là cỗ quan tài, sau lưng mồ hôi lạnh tuôn ướt cả áo.
Nàng muốn chạy, nhưng bị giữ chặt, chẳng còn đường thoát, chỉ có thể nức nở bật tiếng.
Trong cơn hoảng loạn, nàng nghe tiếng Tôn mẫu hỏi
“Lão gia, hôm nay vị đại nhân ở Trường An kia sắp tới rồi, liệu trên đường có chạm mặt chúng ta không?”
Người càng có quyền thế thì càng kỵ huý. Thôi Đạo Chi xuất thân danh môn, là thế tử của Tùy quốc công, từng giữ chức Phiêu Kị tướng quân, lập biết bao chiến công, danh tiếng lẫy lừng. Thế nhưng phụ thân hắn lại đắc tội với thánh thượng, khiến cả gia tộc bị liên lụy. Đại ca hắn vốn mang bệnh nặng, vì chuyện này mà uất ức qua đời.
Riêng Thôi Đạo Chi có công ngoài chiến trường, thánh thượng nể tình không nỡ xử trí quá nặng, chỉ giáng hắn xuống làm cửu phẩm tuần kiểm tư ở nơi này.
Từ một thiên chi kiêu tử ở hàng nhất phẩm rơi xuống làm một viên chức nhỏ hạng cửu phẩm địa phương, sự chênh lệch quả thực là không nhỏ. Mà ở Đại Lương vốn rất coi trọng xuất thân, trừ một số rất ít hậu phi đặc biệt như Vương quý phi, thì dù là quan lại tiền triều hay phi tần hậu cung, xuất thân càng cao thì địa vị càng nổi bật.
Tuy Thôi Đạo Chi hiện giờ đã sa sút, nhưng dù sao cũng sinh ra trong một nhà quyền quý. Hơn nữa, hắn vẫn là người của Thôi gia một trong ba gia tộc danh giá nhất được triều đình Đại Lương tôn sùng. Với gia thế như vậy, dân thường như bọn họ tốt nhất vẫn nên tránh đắc tội thì hơn.
Tôn lão gia trầm ngâm hồi lâu mới nói