Chương 26
Nghe cô bé càng nói càng bậy bạ, Tú Tú ngượng đến mức chỉ muốn chui xuống đất. May thay Trịnh thẩm đi tới, mắng Tước nhi vài câu, cô bé mới chịu ngậm miệng.
Tước nhi còn che miệng cười vụng trộm. Tú Tú liền nhéo má nàng một cái rồi kéo vào bếp làm rượu hoa quế.
Khi quay về thì đã sang giờ Thân. Trên mặt Tú Tú vẫn còn vương hơi nóng. Đang đi trên phố, chợt thấy đoàn người rước dâu ngang qua, nàng lập tức đứng khựng lại.
Nhớ đến câu nói của Tước nhi, hai má nàng lại nóng bừng.
Thành thân, thành thân…
Chỉ cần đem hai chữ ấy gắn với Thôi Đạo Chi, tim nàng đã đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Nhưng rồi Tú Tú khẽ thở dài.
Nàng thật sự không đoán nổi tâm tư của Thôi Đạo Chi.
Dù hôm kia hắn có nói muốn cùng nàng sống chung, nhưng lại chưa bao giờ nói thẳng rằng sẽ cưới nàng. Chuyện này, thân là nữ tử, nàng nào dám chủ động mở lời? Thế nên giữa hai người vẫn cứ mập mờ, chẳng rõ ràng, ngày qua ngày cứ thế trôi.
Nghĩ đến miếu Nguyệt Lão mà Tước nhi vừa nhắc, Tú Tú bất giác siết chặt tay. Trong đầu thoáng hiện cảnh nàng và hắn cùng đứng dưới tán thần thụ, chắp tay cầu nhân duyên.
Ngay lập tức nàng vỗ nhẹ hai má, cố gắng xua đi mấy ý nghĩ viển vông ấy.
Đang nghĩ linh tinh cái gì thế này, phải lo tính toán tiết kiệm bạc mới là chuyện quan trọng chứ.
Thế nhưng, dù tự nhắc mình như vậy, khóe môi nàng vẫn không kìm được mà khẽ cong lên.
Nàng cúi đầu, hương hoa quế dính trên áo phảng phất thoang thoảng quanh chóp mũi.
Thật ngọt.
Trong thính đường phía sau nha môn, Triệu tri châu vén tay áo, rót cho Thôi Đạo Chi một chén rượu
“Đây là Liễu Lâm tửu, cống phẩm từ Trường An đưa tới. Bản quan vốn tiếc chẳng nỡ uống, hôm nay riêng vì thế tử… không, Thôi lão đệ mà mang ra đãi.”
Ông ta vừa cười vừa vỗ vai Thôi Đạo Chi.
Thôi Đạo Chi đứng dậy, hành lễ “Đa tạ Triệu đại nhân.”
“Ai, khách khí gì chứ.” Triệu tri châu thấy hắn cung kính, trong lòng cực kỳ vừa ý “Lão đệ à, ngày trước ca ca đệ từng giúp đỡ ta rất nhiều, đáng tiếc chưa kịp báo đáp, người đã sớm quy tiên. Đúng là trời chẳng cho người hiền sống lâụ”
Trong mắt Thôi Đạo Chi thoáng lóe hàn quang, nhưng trên mặt không đổi, chỉ ngửa đầu uống cạn chén rượu “Được Triệu đại nhân nhớ đến, phụ thân ta dưới suối vàng cũng an lòng.”
Vài chén rượu hạ xuống, Triệu tri châu đã ngà ngà, nói năng lắp bắp “Lão đệ à, nghe ta đi, tốt nhất là thật thà mà sống ở đây. Nếu không… bọn trên kia sẽ chẳng bỏ qua đệ đâụ”
“Vâng, đa tạ lão ca chỉ điểm.”
“Ai, phải rồi, cô nương kia vẫn còn tươi tắn chứ?” Triệu tri châu cười mờ ám “Vẻ ngoài của nàng quả thực quá kinh diễm, ngày trước công tử Tôn gia vì có được nàng mà không tiếc phí bao công sức. Nay thì… ha ha…”
Ông ta lại vỗ vai Thôi Đạo Chi “Tiện nghi đệ rồi, lão đệ. Hưởng thụ cũng không ít đâu, ha ha ha…”
Thôi Đạo Chi chỉ cười nhạt, nâng chén kính rượu “Mời.”
Khi gần ra về, Triệu tri châu khoác vai hắn, dặn dò “Chờ sang xuân, Tiết đại nhân Tiết Tông Minh sẽ được điều nhiệm về Trường An, đến lúc đó mang cả muội tử đi ngang qua Dương Sóc châụ Ta phải đến chỗ Tề tổng đốc bái kiến, làm tùy tùng chuẩn bị nghênh đón, khó có dịp cùng đệ tụ họp được.”