Chương 24
Nàng quay nhìn Thôi Đạo Chi, chỉ thấy sắc mặt hắn không hề đổi, tay vẫn thong thả rải vàng mã vào chậu than.
Nhìn sườn mặt hắn, trái tim đang loạn nhịp của nàng lại dần bình ổn.
Tước nhi thấy cả hai chẳng chút hoảng hốt, vô cùng sốt ruột, dậm mạnh một cái rồi quay người chạy đi, định tìm cha đến hỗ trợ.
Cô bé vừa rời không bao lâu, gia nhân Tôn phủ đã khiêng mấy cỗ quan tài đặt ngay trước cửa nhà Tú Tú. Tôn lão gia chống gậy, được người dìu đỡ, khí thế hùng hổ xông vào.
“Trần Tú Tú Con tiện nhân này, mau lăn ra đây cho ta ”
Nghe tiếng lão mắng, những ủy khuất đè nén bấy lâu trong lòng Tú Tú như bùng nổ. Nàng lập tức bước ra sau bàn tế, lớn tiếng đáp
“Tôn lão gia, xin ông chú ý lời nói ”
“Lời nói?” Tôn lão gia trông thấy nàng đứng cạnh Thôi Đạo Chi, cơn giận bốc lên, mặt đỏ bừng, suýt ngã, may có gia nhân đỡ kịp.
Ông ta đã dâng cáo trạng lên nha môn, nhưng quan phủ chẳng buồn để mắt, còn trả đơn về, bao nhiêu bạc bỏ ra cũng vô ích.
Ông vốn đoán không ra nàng dựa vào thế lực nào, giờ mới hay chính là Thôi nhị gia từ Trường An đến.
Hai kẻ này thông đồng từ bao giờ? Thật không thể dung thứ
“Con tiện nhân này Ngươi tưởng cậy vào tên họ Thôi kia là được à? Hừ Hắn giờ chẳng qua chỉ là kẻ sa cơ thất thế, ai còn coi hắn ra gì? Dám giết người thì phải lấy mạng đền mạng ”
“Ngươi đã cùng con trai ta bái đường thì chính là người Tôn gia Hôn thư cha ngươi lập còn nằm trong tay ta Ta có trăm phương ngàn kế trị ngươi, cả tên gian phu kia cũng phải đền mạng cho nhà ta ”
Nói xong, Tôn lão gia ho sù sụ, mặt mũi đỏ gay.
Tú Tú giận đến run, nghẹn lời không nói nổi, liền túm lấy cây gậy đang chống ở tường, định đuổi người ra.
“Người đâu ” Tôn lão gia chống gậy chỉ nàng, quát gia nhân “Còn đứng ngây đó làm gì, mau bắt nó lại ”
Thôi Đạo Chi nhíu mày, buông nhẹ một chữ “Ồn ào.”
Từ trước đến nay, du͙c vọng chiếm hữu của người này cực mạnh; trong Thôi phủ đến mèo chó cũng không để ai tùy tiện mắng mỏ. Vậy mà lão già này hôm nay lại dám xông vào đây làm càn, coi hắn như người chết.
Ánh mắt hắn thoáng loé hàn quang, đứng dậy đi đến cạnh Tú Tú, giơ tay lấy cây gậy từ tay nàng.
Đám gia nhân lập tức không dám động đậy.
“Vừa rồi ta nghe rất rõ.” Thôi Đạo Chi cất giọng bình thản “Tú Tú là nương tử của nhi tử ngươi, còn ta là kẻ giết cả nhà ngươi, đúng không?”
Tôn lão gia tưởng hắn định nhận tội, mừng rỡ đáp ngay “Đúng vậy ”
Khóe môi Thôi Đạo Chi cong lên “Hôn thư, đưa đây.”
Tôn lão gia run rẩy lấy hôn thư trong ngực, mở ra, giơ lên trước mặt hắn “Xem đi Giấy đỏ mực đen rành rành đây Con tiện nhân kia đừng hòng chối cãi, a nannan”
Chữ còn chưa dứt, Thôi Đạo Chi đã vung gậy. Bộp một tiếng, Tôn lão gia quỳ rạp xuống đất.
Tú Tú há miệng, dù biết chuyện này không hay, nhưng trong lòng lại bùng lên một tia khoái ý khó tả.
Nàng thấy Thôi Đạo Chi thản nhiên lấy hôn thư trong tay lão, ném vào chậu than, lửa lập tức bùng lên. Hắn ngồi xổm, ép sát khuôn mặt mình vào trước mặt lão, gằn rõ từng chữ
“Trần Tú Tú từ nay về sau do ta quản. Ngươi muốn động đến nàng, làm ta rất không vui. Vậy, phải làm sao bây giờ?”