Yến hội chính thức bắt đầu, các cung nhân cuối cùng cũng bưng đồ ăn lên, gì mà gà phù dung, tổ yến hầm vịt, vây cá thập cẩm, đầu dê cháy tỏi, tôm hoàng kim, cua ngâm rượu gì đó,… Đủ loại món ngon ngay lập tức được đặt đầy bàn, khiến người ta hoa cả mắt.
Ưu điểm lớn nhất trên người Yến Xu chính là suy nghĩ rất thoáng. Nếu chuyện đã thành kết cục đã định, rối rắm cũng vô ích, nàng bèn đặt toàn bộ suy nghĩ vào các món ăn ngon, nghiêm túc hưởng thụ.
Bởi vì từ trước tới nay Hoàng Đế cũng không tham gia, trong cung cũng không có Tống Tuế Yến gì đó, những yến hội bình thường cũng không đến phiên nàng tham dự, thế nên hôm nay có thể nói là có lộc ăn, gà phù dung dai ngọt , tổ yến hầm vịt thơm ngát ngon miệng, một ngụm vây cá thập cẩm ngon đến mức muốn nuốt luôn cả lưỡi, đầu dê cháy tỏi cũng rất tuyệt
Càng không cần phải nói tới tôm hoàng kim giòn sần sật, cua ngâm rượu béo ngậy...
Nhưng món ăn này không có một món nào mà không khiến cho người ta kinh diễm, hôm nay tới đây đúng là không uổng công
Mắt thấy Chu Quý Phi, Ninh Phi, Đoan Phi phía đằng trước một là tranh nhau nịnh bợ Thái Hậu, hai là tranh nhau kính rượu với Hoàng Đế, Lệ Tần, Vương Chiêu Nghi còn chủ động hiến nhạc hiến vũ, phía sau tiếp nối với phía trước khiến không khí trong yến hội vô cùng náo nhiệt.
Chỉ có nàng im lặng ở một góc vô tâm không phổi ngồi ăn.
Cũng hoàn toàn không hề chú ý tới, Hoàng Đế đang là tiêu điểm của toàn trường hiện giờ, toàn bộ tâm tư lại đặt ở trên người nàng.
Vũ Văn Lan phát hiện đã có người biết được bí mật của hắn.
Hắn giương mắt nhìn về phía nữ tử không có một chút nổi bật nào ngồi ở phía đằng xa.
Rốt cuộc nàng là ai?
Không bao lâu, chúng phi tần bèn phát hiện, ánh mắt của Hoàng Đế luôn nhìn về một phía nào đó.
Ngước nhìn theo, phát hiện ra đó là một chiếc bàn dài ở gần cửa điện, có hai nữ tử đang ngồi, một người thì mộc mạc đơn giản không khác gì cung nữ, một người thì trang điểm có thể nói là sánh ngang với đám Chu Quý Phi, Ninh Phi.
Trong lòng mọi người đều bắt đầu suy đoán.
Nhẫn Đông cũng nhỏ giọng nói với Yến Xu “Chủ tử, sao ta có cảm giác bệ hạ hình như đang nhìn về phía ngài?”
Yến Xu hoàn toàn không để ở trong lòng, chỉ thuận miệng nói “Không thể nào, chắc là đang nhìn Trương Tài Nhân đấy, nàng ta rất nổi bật ”
Nói xong bèn nếm thử một miếng cá chua Tây Hồ vừa mới được bưng tới. Ừm, thịt cá non mềm chua ngọt, vậy mà còn trộn lẫn một chút thịt cua, quả nhiên không giống bình thường.
Giọng nói của hai người truyền sang bên cạnh, Trương Tài Nhân càng thêm khẳng định suy đoán của bản thân.
Từ khi Thái Hậu bước vào, Hoàng Đế không biết là cố ý hay vô tình thường xuyên liếc mắt sang nơi này, nàng ta cảm thấy tất cả là do hôm nay mình ăn diện quá lộng lẫy.
Gấm lụa một mét giá nghìn vàng, chiếc trâm khảm đá quý cũng có giá mười nghìn vàng, quả nhiên là vẽ rồng thêm mắt.
Chỉ là khoảng cách có hơi xa, nàng ta vẫn phải nghĩ thêm cách để Hoàng Đế có thể nhớ kỹ mình, tuyệt đối không thể bỏ lỡ cơ hội nghìn năm có một này.
Vì thế bèn gọi cung nữ thân cận là Xuân Nga mang tới đàn tỳ bà, bế lên đi vào trong điện, mở miệng nói “Hôm nay là một ngày lành tháng tốt, thần thiếp nguyện vì bệ hạ và Thái Hậu hiến một khúc, chúc hai vị phúc trạch an khang.”
Chưa hết, đàn tỳ bà còn được khảm đá quý, kết hợp với cách trang điểm lộng lẫy của nàng ta, có thể nói là tăng thêm sức mạnh đáng kể.
Đám Chu Quý Phi, Ninh Phi, Lệ Tần không khỏi cảm thấy tức giận, trong mắt lóe lên ánh lửa, âm thầm chửi rủa ở trong lòng
Vũ Văn Lan thất thần nói “Chuẩn.”
Cung nhân vội mang ghế tròn tới, Trương Tài Nhân ôm đàn ngồi xuống, đặt tay lên dây đàn, nhẹ nhàng cất tiếng hát.