Người đã tới cửa, cũng không thể không gặp, Yến Xu bèn kêu Nhẫn Đông đi mở cửa.
Quả nhiên, chỉ thấy Trương tài nhân bước vào trong phòng, hỏi thăm nàng một tiếng “Lý tỷ tỷ cứ dùng cơm xong đi, rảnh rỗi không có việc gì làm nên mới muốn tới chỗ của tỷ tỷ nói chuyện một chút.”
Yến Xu cười lễ phép nói “Mời ngồi, bên ngoài rất lạnh đúng không?”
“May là y phục của ta rất dày, cũng không cảm thấy gì.”
Trương tài nhân mỉm cười, chậm rì rì cởi xuống chiếc áo choàng gấm vừa nhìn là đã biết có giá trị xa xỉ ở trên người, còn cố ý điều chỉnh vành nón lông chồn trắng như tuyết, mới chậm rãi ngồi xuống ghế, nói “Đêm nay có Tống Tuế Yến, nghe nói bệ hạ cũng sẽ tham dự, tỷ tỷ đã chuẩn bị gì chưa?”
Trong lúc nói chuyện, chiếc trâm cài hoa mai làm từ vàng ròng trên tóc nàng ta hơi đung đưa, kết hợp với ánh nắng tràn vào trong phòng sau giờ Ngọ, quả thật là chói lòa mắt người đối diện.
Trong lòng Nhẫn Đông không khỏi cảm thấy tức giận, vị Trương tài nhân này mặc áo choàng mới, trang sức mới tới đây, còn không phải cố tình muốn trêu ngươi sự nghèo khổ của chủ tử sao?
Lại thấy Yến Xu nhíu mày, mỏi mệt đỡ trán, còn vội vàng che miệng ho khan hai tiếng, dáng vẻ vô cùng suy yếu nói “Thật không may, hôm qua ta bị cảm lạnh, hôm nay có chút không thoải mái, e rằng buổi tối sẽ không đi được.”
Nhẫn Đông “???”
Không thoải mái? Mới vừa rồi còn ăn sạch một chén cơm, uống sạch hai chén cháo mà?
Hai mắt Trương tài nhân lại sáng bừng lên, nhưng lại nỗ lực che giấu “Vậy thì đáng tiếc quá, khó khăn lắm mới có cơ hội được nhìn thấy thánh nhan. Ta còn nghĩ nếu như tỷ tỷ không có trang sức, có thể mượn của ta hai bộ ”
Yến Xu che miệng ho khan hai tiếng “Cảm ơn ý tốt của ngươi, e là ta không dùng được rồi.”
Có lẽ là sợ sẽ bị lây bệnh khí, Trương tài nhân vội đứng dậy nói “Vậy thì tỷ tỷ nghỉ ngơi cho thật tốt, ta cũng không quấy rầy nữa.”
Nói xong bèn một lần nữa phủ thêm áo choàng làm từ lông chồn, mang theo cung nữ ra ngoài.
Trong phòng yên tĩnh cực kỳ, Nhẫn Đông vô cùng đau đớn nhìn về phía Yến Xu “Ngài không nghe thấy đêm nay bệ hạ sẽ tới sao? Một cơ hội tốt như vậy, tại sao ngài lại phải giả bệnh chứ?”
Yến Xu tất nhiên không thèm để ý “Cho dù có đi ta cũng ngồi ở vị trí xa nhất, ở giữa cách tận mười mấy người. Bệ hạ muốn nhìn người khác có khi còn chẳng nhìn được, huống chi là nhìn thấy ta?”
So với việc xem mấy vị phi tần đó tranh sủng, chi bằng ở lại trong phòng tiếp tục hóng chuyện, vừa rồi tình sử của Lâm Võ Hầu phu nhân mới chỉ kể được một nửa, còn đang ở đoạn gay cấn nữa chứ
Nhẫn Đông lại nói “Ngài chính là niềm hy vọng của bá tánh toàn huyện An Đức chúng ta Huyện chúng ta từ đó tới giờ cũng chỉ có một vị nương nương, tại sao ngài lại không muốn cầu tiến, tự mình sa ngã như vậy?”
Yến Xu “...”
Nàng chỉ muốn làm một kẻ lười biếng, không gánh nổi gông xiềng đạo đức nặng nề đó được chứ?
Nhưng mà còn chưa kịp nói thêm điều gì, lại thấy tiểu cung nữ Liên Tâm bước vào nói “Mỹ nhân, mới vừa rồi Thái Hậu đã truyền chỉ khắp hậu cung, đêm nay bệ hạ sẽ đích thân tới, thỉnh các vị nương nương cần phải tham dự Tống Tuế Yến ở Điện Nhu Nghi.”
Yến Xu “...”
Giờ thì hay rồi, muốn lười biếng một chút cũng không được.
Chiều hôm buông xuống, ánh đèn rực rỡ chan hòa, cung uyển một mảnh huy hoàng.
Ở rất xa, vị phân lại thấp nên cũng không có kiệu liễn đưa rước, Yến Xu khó khăn lắm mới đi được tới Điện Nhu Nghi trong cơn gió lạnh thấu xương, khuôn mặt nhỏ cũng bị giá lạnh làm cho đỏ bừng.
Cũng may trong điện vô cùng ấm áp, rất nhanh đã làm tan biến đi hai đám mây đỏ hồng trên má nàng.