Vũ Văn Lan hoàn hồn, nói “Có lẽ là thật, hôm nay Lâm Võ Hầu vào cung, cáo trạng Hạ Ấp Hầu quyến rũ thê tử của hắn, yêu cầu phế truất chức vị cáo mệnh phu nhân của Lâm Võ Hầu phu nhân, đồng thời còn muốn hòa li với nàng ta.”
Nghĩ tới thôi là lại thấy đau đầu, hắn không khỏi xoa xoa mi tâm.
Lại nghe thấy nha đầu kia đang tấm tắc ở trong lòng Hạ Ấp Hầu và Lâm Võ Hầu phu nhân có tình từ trước, cũng không phải sau khi kết hôn mới dan díu với nhau, Lâm Võ Hầu có cáo trạng cũng vô ích
“???”
Cái gì, có tình từ trước?
Sao nàng lại biết được chuyện của hai người đó?
Nào biết ngay sau đó, lại nghe thấy nàng thở dài ở trong lòng Nếu Lâm Võ Hầu còn có sức cáo trạng, thì chi bằng dùng chút sức đó để nỗ lực sinh thêm một đứa con trai. Một ngày nào đó chẳng may lại biết được thế tử không phải là con trai ruột của hắn, lúc ấy chẳng phải là sẽ gục ngã hoàn toàn sao
Vũ Văn Lan không khỏi giật mình.
Gì cơ? Thế tử của Lâm Võ Hầu không phải là con trai ruột của hắn?
Nàng sao lại có thể biết được chuyện này???
Chuyện này quá kỳ quái
Một vị cung phi sao lại biết được mấy chuyện riêng tư ở Lâm Võ Hầu phủ chứ?
Vũ Văn Lan kinh ngạc nhìn về phía Yến Xụ
Bởi vì thật sự có chút khiếp sợ, đến nỗi quên cả khắc chế, ánh mắt này thật sự quá mức trực tiếp, thời gian nhìn cũng hơi lâụ
Yến Xu bị nhìn đến mức lông gà lông vịt dựng hết cả lên, trong lòng không nhịn được mà nói thầm, người này cứ nhìn nàng chằm chằm làm gì?
Đương nhiên, vì sao nhìn nàng, ngoại trừ bản thân Vũ Văn Lan ra, cũng không có người thứ hai biết được.
Tình cảnh này đã bị mọi người ở trong điện thu hết vào trong mắt.
Thái Hậu bỗng nhiên nói với Yến Xu “Ngươi tới đây cũng khá lâu rồi, sớm một chút trở về điện nghỉ ngơi đi, ai gia muốn nói một vài lời với bệ hạ.”
Yến Xu như được đại xá, vội vàng hành lễ với hai người “Thần thiếp cáo lui.”
Sau đó lập tức rũ đầu bước ra ngoài điện, ngoan ngoãn giống như một cọng cỏ nhỏ mọc ở bồn hoa bên trong viện.
Nhưng Vũ Văn Lan biết rõ, nàng cũng không phải hoa cỏ gì đó.
Dõi theo nàng bước ra khỏi điện, tấm mành mỏng trong điện lập tức khép lại, hắn mới miễn cưỡng thu hồi tầm mắt, trong lòng lại khiếp sợ không thôi.
Nữ tử này, rốt cuộc là như thế nào?
“Người xưa đã có câu quan lại khó tránh khỏi việc nhà.”
Thái Hậu mở miệng nói “Bệ hạ không cần phải quá sầu lo về chuyện ở Lâm Võ Hầu phủ, nếu hai người bọn họ không thể tiếp tục sống chung với nhau được nữa, vậy thì cứ để bọn họ hòa li đi.”
Vũ Văn Lan hoàn hồn “Mẫu hậu nói rất đúng, trẫm cũng định làm như vậy.”
Thái Hậu cười cười “Lúc này cũng không còn sớm nữa, bệ hạ có muốn ở lại dùng bữa xế không?”
Vũ Văn Lan vội nói không cần “Trong Ngự Thư Phòng vẫn còn mấy quyển sổ con, nhi thần cũng không làm phiền mẫu hậu nữa.”
Vừa dứt lời bèn đứng dậy bước ra khỏi cửa điện.
Trong điện trở nên vô cùng yên tĩnh, Thái Hậu đứng dậy đi tới trước cửa sổ ở phía tây, nữ quan Trúc Thư vội vàng đi theo hầu hạ “Bệ hạ hình như đối xử với Lý Mỹ Nhân có chút khác biệt...”
Thái Hậu cười cười “Ở tuổi này của bệ hạ, đã nên có long tự rồi.”
Trúc Thư đáp một tiếng, cũng không dám nói thêm gì nữa.
Lại nghe thấy Thái Hậu tiếp tục nói “Kín miệng một chút, chuyện trong cung của ai gia, đừng có truyền bậy ra ngoài.”
Mọi người trong điện vội đáp một tiếng.
Trở về từ Từ An Cung, mới chỉ hơn một canh giờ, mà trời đã chập tối.
Vội vàng phê thêm mấy quyển sổ con, cũng không có tâm trạng ăn bữa tối, đợi cho đến đêm khuya, Vũ Văn Lan nằm ở bên trên long sàng to rộng, lại không hề cảm thấy buồn ngủ một chút nào.