Lát sau, vẫn là nữ quan Trúc Thư của Thái Hậu đứng ra giảng hòa “Chắc là điệu hát dân gian đa số đều như vậy, Trương Tài Nhân cũng không cố ý đúng không.”
Vừa mới dứt lời, Thái Hậu bèn nâng tay “Thôi, lỗi cũng không nặng, trở về chỗ hết đi.”
Trương Tài Nhân lên tiếng tạ ơn, lúc này mới dám đứng lên khỏi ghế, ôm tỳ bà xám xịt đi xuống.
Lệ Tần cũng trở về chỗ cũ, nhân lúc không có ai để ý bèn liếc nhìn Ninh Phi, sự ăn ý ở trong mắt không cần nói cũng biết.
Các cung nhân lại bưng đồ ăn mới lên, đám người Ninh Phi Chu Quý Phi tiếp tục tranh nhau nói chuyện với Thái Hậu, mà từ đầu đến cuối trên mặt Vũ Văn Lan cũng không hề để lộ một chút cảm xúc nào.
Thái Hậu vừa ứng phó với mọi người, ánh mắt lại một lần nữa nhìn về phía gần cửa điện, trong lòng không khỏi cân nhắc, chẳng lẽ Hoàng Đế coi trọng vị phi tần vẫn luôn cúi đầu ăn kia?
Thật đúng là... Ánh mắt rất đặc biệt.
Nhìn món chính, món phụ, món tráng miệng từng món từng món được mang lên, ngay lúc Yến Xu sắp sửa ăn no căng bụng, Tống Tuế Yến cuối cùng cũng chuẩn bị đi tới hồi kết.
Thái Hậu đứng dậy rời khỏi yến hội, mọi người cũng đồng loạt đứng dậy hành lễ cung kính đưa tiễn.
Vũ Văn Lan cũng đứng dậy khỏi ghế, nhân lúc Thái Hậu bước ra cửa điện ngồi lên kiệu liễn, hắn bèn thử thám thính tiếng lòng của nha đầu kia.
Lại nghe thấy nàng nấc một cái, âm thầm bẹp miệng Đêm nay đúng là món nào cũng ngon, nếu có thể thêm nhiều món cay nữa thì lại càng hoàn mỹ. Thôi vậy, hôm nay là Tống Tuế Yến, vậy lần tiếp theo là khi nào nhỉ? Tết ông Công ông Táo? Má ơi phải đợi thêm nửa tháng nữa lận...
Vũ Văn Lan “???”
Sao đều là ăn thế?
Sau đó lại nghe thấy nàng thở dài ở trong lòng Tới đâu thì hay tới đó vậy, không có tính phúc thì có lộc ăn là được rồi.
Vũ Văn Lan “???”
Câu này lại có ý gì nữa?
Cái gì gọi là “Tính phúc”?
Tại sao tiếng lòng của nữ tử này lại... Quỷ dị như vậy?
Vũ Văn Lan suýt chút nữa đã dừng chân.
Nhưng mà một khi hắn làm vậy, e là sẽ rút dây động rừng.
Hắn cố gắng nhẫn nhịn, vờ như không có việc gì, bước ra khỏi cửa điện rời đi.
Ngự tiền tổng quản Phú Hải có thể cảm giác được, đêm nay hình như bệ hạ có gì đó không đúng lắm.
Từ sau khi rời khỏi Điện Nhu Nghi, tuy là vẫn giống như bình thường đi tới Ngự Thư Phòng xem sổ con, lại rất lâu cũng chưa cầm bút phê duyệt tấu chương, hình như là đang ngẩn người.
Phú Hải đang âm thầm cân nhắc, lại nghe Quân Vương hỏi “Người ngồi ở vị trí cuối cùng đêm nay là ai vậy?”
Dù gì cũng đã hầu hạ hoàng thượng nhiều năm, Phú Hải vội đáp “Khởi bẩm bệ hạ, mới vừa rồi vị đã hiến khúc trong yến hội chính là Trương Tài Nhân, thiên kim của Trương Thông Chức Tạo Sử ở Kinh phủ.”
Vừa mới dứt lời, lại thấy Quân Vương cũng không có phản ứng gì.
Ông ta bèn vội vàng bổ sung “Vị ngồi ở bên cạnh Trương Tài Nhân chính là Lý Mỹ Nhân của Điện Vĩnh Ninh.”
Vừa nói ra lời này, cuối cùng Quân Vương cũng nhả lời vàng ý ngọc “Từ đâu tới?”
Phú Hải biết bản thân đã đoán đúng rồi, bèn vội vàng trả lời “Tiểu nhân nhớ rõ Lý Mỹ Nhân xuất thân từ huyện An Đức thuộc phủ Thanh Châu, vào cung ba năm trước trong một lần tuyển tú.”
Thanh Châụ..
Vũ Văn Lan thầm nghĩ ở trong lòng, nơi đó cách kinh thành vài trăm dặm, sao nàng có thể biết chuyện của hắn chứ?
Lại nghe Phú Hải cảm khái ở trong lòng Ha, xem ra vị Lý Mỹ Nhân này sắp thăng chức rồi, ai có thể nghĩ tới, người đầu tiên lọt vào mắt rồng của bệ hạ lại là một Mỹ Nhân nho nhỏ chứ?
Vũ Văn Lan bị tiếng lòng này làm cho hoàn hồn, hắn giơ tay nói “Lui xuống đi.”
“Vâng thưa bệ hạ.”