⬅ Trước Tiếp ➡

khi thân mật.
Hỏi ai làm thì không trả lời, vẻ mặt còn lạnh như bị gió Nam Cực thổi qua suốt cả trăm năm.
Sự việc này..
quả thực rất đáng ngờ.
Nam Uẩn trầm ngâm "Không phải là người lần trước chứ?" Ngón tay thon dài của Khương Lệnh Từ lướt qua phần ảnh chân dung trên hồ sơ của họa sĩ, giọng nói nhàn nhạt "Là cô ấy." Thế giới rộng lớn như vậy, nếu Lê Đường không vẽ bức tranh khỏa thân lấy cảm hứng từ Khương Lệnh Từ, rồi lại tình cờ bị Đàm Du phát hiện tại triển lãm tranh, thì sau khi cô trở về, nếu thực sự muốn tránh mặt, Khương Lệnh Từ muốn tìm ra cô cũng sẽ phải tốn không ít công sức.
Lúc này Nam Uẩn cũng nhận ra Khương Lệnh Từ đang xem tư liệu về họa sĩ, lập tức liếc mắt nhìn theo, khẽ cười "Lê tiểu thư này đúng là..
quá táo bạo." "May mà triển lãm tranh lần này cấm chụp ảnh, lại được Đàm Du kịp thời mua lại, nếu không thì hậu quả khó mà tưởng tượng." Dù sao, một gia tộc siêu cấp giàu có, truyền thống nghiêm ngặt và danh giá như nhà họ Khương, tuyệt đối không thể chấp nhận một bức tranh làm tổn hại danh tiếng và thể diện của người thừa kế lộ ra ngoài.
Ngay sau đó, Nam Uẩn nở nụ cười ôn hòa, đề nghị "Hay là cậu cứ treo nó ngay phòng khách đi, cho mỗi người đàn ông đến nhà cậu một trận áp lực tâm lý thật mạnh?" Không thể để mỗi mình anh ấy chịu cú sốc tự tôn này được.
Khương Lệnh Từ liếc mắt nhàn nhạt nhìn bạn thân "Tôi không giống cậu, tôi còn biết xấu hổ." Nói xong, anh điềm nhiên tháo khuy tay áo, xắn lên hai vòng, để lộ phần cánh tay có đường nét y hệt nhân vật trong tranh, sau đó tự tay bê bức tranh vào phòng sách.
Trong căn phòng ngập tràn những bản khắc cổ xưa và thư tịch quý giá, bỗng nhiên xuất hiện một bức tranh cơ thể trần trụi đầy sắc dục, chẳng khác nào một con sói háo sắc giữa đàn cừu thuần khiết.
Nam đại luật sư, người vừa bị ám chỉ là "không biết xấu hổ", lúc này đang tựa bên khung cửa phòng ngủ chính, chậm rãi quan sát giáo sư Khương có lòng tự trọng cao, đang đặt bức tranh khỏa thân khổ lớn của chính mình ngay phía trên cái bàn ngày thường làm việc và nghiên cứụ Anh ấy bình tĩnh đâm một nhát dao nữa "Nói mới nhớ, nhà cậu từ đời tổ tiên đã đặt ra quy định, đời đời kiếp kiếp chỉ có một vợ một chồng.
Nhưng nhìn phong thái sau khi 'vui vẻ' của Lê tiểu thư này, tôi cảm thấy cô ấy không có ý định chịu trách nhiệm đâụ" "Cô ấy sẽ chịụ" Khương Lệnh Từ nói câu này với giọng điệu không mang quá nhiều cảm xúc.
Tổ tiên nhà họ Khương đều tuân thủ một đời một người, không thể đến đời anh lại phá vỡ quy tắc này.
Trên bàn trà trong phòng khách không chỉ có hồ sơ về họa sĩ Lê Đường, mà còn có cả hồ sơ cá nhân đầy đủ của cô.
Trong đó bao gồm cả quãng thời gian một năm rưỡi cô rơi vào trạng thái cạn kiệt cảm hứng sáng tác trước khi vẽ nên kiệt tác "Kỳ Tích".
Và..
Trong khách sạn tại trấn Giáng Vân, Lê Đường đã dùng đôi tay mình chạm vào từng tấc da thịt trên cơ thể anh.
Đôi mắt ửng đỏ long lanh, không hề chớp, cứ thế chăm chú nhìn anh, như một kẻ hành hương ròng rã bao năm, cuối cùng cũng chạm đến đích đến của đức tin.
Môi cô run run thì thầm từng tiếng, như trút ra tất cả khao khát


⬅ Trước Tiếp ➡