⬅ Trước Tiếp ➡

"Lambert." Mặt chú Quang đầy tươi cười, "Máy bay hạ cánh đúng giờ thật."
Lê Sóc ôm chú một chút, cười nói "Sao trông chú có vẻ bất ngờ vậy, chẳng lẽ chú đặc biệt thích chờ con sao?"
"Ai thích chờ con." Chú Quang vờ cả giận nói, "Quanh năm suốt tháng đi miết chỉ về có một hai lần, ai thèm chờ con."
Lê Sóc cười vang nói "Là con sai rồi, sau này nhất định sẽ về nhiều hơn, đi thôi, về nhà thôi."
Trên đường, Lê Sóc gọi điện về nhà báo bình an.
Chú Quang nhìn anh một cái qua kính chiếu hậu "Sau này con thật sự phải trở về nhiều hơn, tiên sinh và phu nhân cứ lải nhải nhắc con mãi, người lớn tuổi rồi, rất sợ cô độc."
"Nhất định." Lê Sóc nhớ tới nguyên nhân ba anh gọi anh trở về, có chút khó hiểu, trong điện thoại cũng không nói rõ ràng, chỉ nói có liên quan đến tập đoàn Ân Nam.
Ba anh trước là kế toán viên cao cấp hàng đầu trong ba công ty kế toán được xếp hạng cao nhất nước Mỹ, sau đó vì bệnh tim nên về hưu sớm, rồi được người bạn cũ là Chủ tịch Tập đoàn Ân Nam mời về làm cố vấn tài chính. Tập đoàn Ân Nam là tập đoàn mậu dịch xuất khẩu hàng đầu giữa hai thị trường Trung Mỹ, chủ tịch tập đoàn cũng là người Hoa, là chỗ bạn bè lâu năm của ba anh, tính cách ba anh khó ngồi yên một chỗ, nhưng sức khỏe không kham nổi công việc cường độ cao nên chỉ làm cố vấn tài chính, coi như công việc bán thời gian sau khi về hưụ
Nghĩ tới nghĩ lui, chẳng lẽ ba lại muốn anh nhận công việc này? Lúc học đại học anh đã sớm quyết định sẽ không vào làm trong công ty ba, hiện tại anh đã có sự nghiệp riêng của mình ở trong nước, càng không có khả năng sẽ về Mỹ để làm việc.
Lê Sóc đoán không ra, nên thôi không đoán nữa.
Anh nhìn phong cảnh lướt qua ngoài cửa sổ, cảm thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ. Sau khi anh tốt nghiệp đại học đã rời khỏi Mỹ, một năm chỉ trở lại có hai ba lần. Anh từ nhỏ đã yêu thích con số, cho nên cũng học kế toán, nhưng anh cảm thấy thành phố này đã bảo hòa, tất cả các tập đoàn lớn cùng các công ty đều có mối liên hệ chặt chẽ, anh muốn gầy dựng sự nghiệp, thì kiểu gì cũng không thể nằm ngoài mạng lưới quan hệ của ba anh, điều này làm anh thấy chẳng còn hứng thú, cho nên anh trở về Trung Quốc, cũng thực may mắn lúc đó anh đã quyết định đúng, nên hiện giờ anh mới có khoảng trời riêng của chính mình.
Lê Sóc nhìn di động, hiện tại trong nước vẫn là nửa đêm, bình thường người kia luôn rời giường lúc bảy giờ, rất đúng giờ. Anh cười nhẹ, cúi đầu gửi đi một tin nhắn
Tiểu Trình Tú, anh đã về đến nhà, lúc thức dậy hồi âm tin nhắn cho anh, anh định để em và mẹ anh trò chuyện một chút.
Hai người này nếu trò chuyện, nhất định sẽ là một người thì dào dạt nhiệt tình, một người thì lắp ba lắp bắp, chỉ nghĩ đến hình ảnh đó, Lê Sóc đã nhịn không được muốn bật cười.


⬅ Trước Tiếp ➡