⬅ Trước Tiếp ➡

Lê Sóc không thể không thừa nhận, lúc Triệu Cẩm Tân kề sát bên tai anh nói, anh đã động tâm. Anh từng tiếp xúc qua khá nhiều nam nhân ưu việt, nhưng giống như Triệu Cẩm Tân thế này, vừa trẻ tuổi vừa đẹp trai, lại có năng lực, tài lực, thật sự là hiếm có. Anh có thể trên một chuyến bay trùng hợp quen được người như vậy, vừa khéo đối phương lại cực kỳ chủ động, nếu đổi lại là trước kia, anh thực sự không có gì phải do dự, nhưng anh có nguyên tắc làm người của riêng mình, đặc biệt ở phương diện tình cảm, anh không muốn "mắc nợ" đạo đức với ai.
Anh nhẹ nhàng đẩy Triệu Cẩm Tân ra, mỉm cười nói "Rất mê hoặc, nhưng đáng tiếc, ở nhà tôi quả thật đã có người." Anh ngồi dậy, "Tôi đi toilet chút." Anh cần phải cách xa Triệu Cẩm Tân này một chút, tiểu tử này đúng là yêu tinh, rất biết cách mê hoặc người.
Triệu Cẩm Tân nhìn bóng dáng anh, lộ ra một nụ cười nghiền ngẫm "Thật thú vị." Hắn nghĩ nghĩ, đứng dậy theo sau anh.
Lê Sóc vừa mới bước vào toilet, chuẩn bị đóng cửa, khóe mắt anh chợt thấy một bóng người đang tiến đến gần, anh giật mình, còn chưa kịp quay đầu đã bị đẩy mạnh vào trong toilet, "cạch" một tiếng, cửa bị đóng lại.
Lê Sóc xoay người lại, giận dữ nhìn Triệu Cẩm Tân "Triệu tiên sinh, đùa kiểu này không vui đâụ"
Toilet trên máy bay nhỏ hẹp, hai người đàn ông cao mét tám đứng chen chúc bên trong, xoay người một chút liền đụng phải nhau, trong lòng Lê Sóc không vui, đồng thời cũng kinh sợ vì sự to gan của Triệu Cẩm Tân.
Trên mặt Triệu Cẩm Tân mang nụ cười bất cần "A, có chút kích thích, bây giờ tôi chẳng muốn ra chút nào, làm sao đây a?" Hắn vô tội chớp chớp mắt.
Lê Sóc nhăn mi lại "Không muốn cũng phải đi ra ngoài."
Triệu Cẩm Tân đột nhiên chạm vào lồng ngực anh, ép anh dựa vào vách phòng, khuôn mặt tuấn tú tiến lại gần anh, đôi mắt vừa thâm thúy vừa mê hoặc quét khắp người anh, cuối cùng, dừng trên môi anh.
Lê Sóc thở ra một hơi "Triệu tiên sinh, chúng ta đều là người trưởng thành, cậu nhất định phải làm chuyện ấu trĩ như vậy, vài giờ kế tiếp đối mặt với tôi không thấy xấu hổ sao?" Triệu Cẩm Tân cao hơn anh một chút, lồng ngực hắn dán lên lồng ngực anh, anh có thể cảm nhận được cơ ngực mạnh mẽ, làm anh có chút hít thở không thông của Triệu Cẩm Tân. Điều này khiến anh cảm thấy vô cùng áp lực, đồng thời cũng kiềm chế không được mà có chút tâm phiền ý loạn.
Triệu Cẩm Tân cười nhẹ nói "Chuyện ấu trĩ? Anh nói chuyện gì ấu trĩ?"
"Cậu muốn làm cái gì?"
"Chuyện tôi muốn làm, khẳng định là không "ấu trĩ" đâu, chi bằng anh đoán thử xem?" Hắn nhẹ nhàng cười nói, thổi một hơi trên mặt Lê Sóc.
Lê Sóc nhíu nhíu mày, cũng hiểu được tình cảnh bây giờ thực khó đối phó. Đối phương cái gì cũng chưa làm, nếu anh động thủ thì giống như chuyện bé xé ra to, đặc biệt lúc này đang ở trên máy bay, anh cũng không muốn vừa đáp đất đã bị cảnh sát dẫn đi.
Nhưng nếu đối phương làm cái gì...
Trong không gian chật hẹp này, đối mặt với nhan sắc mê hoặc, thân thể kề sát, đặc biệt là những cảnh tượng trong cabin mà vô số đàn ông đã tưởng tượng qua nhưng không dám làm, hết thảy đều khiến người ta mơ màng bất tận. Lê Sóc dùng hết sức lực và ý chí mạnh mẽ để áp chế những rung động trong lòng.


⬅ Trước Tiếp ➡