Chương 3
Sau khi Lê Sóc ngồi xuống, phát hiện cậu thanh niên trẻ tuổi vẫn còn đang nhìn mình, ánh mắt có chút suồng sã. Từ nhỏ đến giờ, người ái mộ anh nhiều đến không đếm hết, cho nên anh đã sớm bình tĩnh.
Triệu Cẩm Tân bước qua, vươn tay cười nói "Chào anh, tôi tên Triệu Cẩm Tân, Cẩm trong cẩm tú, Tân trong tân cần ."
锦绣 – cẩm tú gấm vóc; 辛勤 tân cần cần mẫn, siêng năng
Lê Sóc đưa tay bắt lấy tay hắn " Chào cậu, Lê Sóc, Lê trong lê minh, Sóc trong sóc nguyệt ."
黎明 – lê minh bình minh; 朔月 – sóc nguyệt trăng non
Triệu Cẩm Tân không nhẹ không nặng bắt tay Lê Sóc. Hắn cất hành lý xong thì thoải mái ngồi xuống.
Lê Sóc không khỏi có chút vui vẻ, bởi mỗi một người có lẽ đều đã từng mong mỏi, gặp được một đối tượng thú vị ngồi bên cạnh mình trong suốt chặng đường mười mấy tiếng bay. Thời gian anh ngồi trên máy bay từ trước đến nay cũng đủ để bay vài vòng trái đất, nhưng đây là lần đầu tiên anh có may mắn này, có thể ngồi bên cạnh một thanh niên tuấn tú như thế trong suốt hành trình, đúng là có chút an ủi.
Triệu Cẩm Tân cười nói "Anh đi Mỹ công tác à?"
"Không phải, đi thăm cha mẹ."
"Anh sống ở New York?"
"Cha mẹ tôi sống New York, tôi bây giờ đang ở trong nước." Lê Sóc hỏi, "Còn cậu?"
"Cha mẹ tôi cũng sống ở New York, còn tôi, bay qua bay lại khắp nơi để làm việc." Triệu Cẩm Tân nhe răng cười, cặp mắt sáng ngời nhìn Lê Sóc không chớp, đuôi mắt hơi hơi nhướn lên, con ngươi sáng sủa động lòng người, nếu dùng bốn từ "hồn xiêu phách lạc" để hình dung cặp mắt ấy cũng không quá chút nào.
Lúc này, một người phụ nữ đi tới, nghi hoặc đứng bên cạnh Triệu Cẩm Tân "Xin lỗi, có phải cậu ngồi nhầm chỗ rồi không?"
Triệu Cẩm Tân ngẩng đầu lên, lộ ra nụ cười mê người "Thật ngại quá, đây đúng là chỗ ngồi của chị, nhưng trùng hợp tôi lên máy bay gặp phải bạn cũ." Hắn ra hiệu cho Lê Sóc, sau đó quay sang nói "Chị đổi chỗ với tôi được không?"
Ánh mắt người phụ nữ có chút né tránh, dường như không dám nhìn thẳng vào ánh mắt Triệu Cẩm Tân, vội nói "Ai, được, được rồi." Nói xong đỏ mặt quay đi.
Triệu Cẩm Tân quay đầu về phía Lê Sóc cười.
Lê Sóc nhíu mày, đối với thiện cảm không chút nào che giấu này, anh chỉ mỉm cười, gọi tiếp viên hàng không "Làm phiền cho tôi một ly sô đa, Triệu tiên sinh, cậu muốn uống chút gì không?"
"Giống vậy đi." Triệu Cẩm Tân đến quay sang nhìn tiếp viên cũng không nhìn, vẫn cứ mỉm cười nhìn Lê Sóc.
Lê Sóc cười một tiếng "Triệu tiên sinh, cậu nhìn tôi như vậy, tôi sẽ hiểu lầm đấy."
"Anh không hiểu lầm đâu, tôi đối với anh thực sự cảm thấy hứng thú." Triệu Cẩm Tân nhún nhún vai, "Tôi không thích quanh co lòng vòng, lãng phí thời gian của nhau, hi vọng sẽ không dọa đến anh."
Lê Sóc thành khẩn nói "Thụ sủng nhược kinh. Nhưng tôi đã có bạn trai."
Triệu Cẩm Tân đầy ẩn ý "A" một tiếng, nói "Có chút đáng tiếc." Nhưng trong giọng nói của hắn lại không có nửa điểm tiếc nuối. Hắn cầm lấy hai ly sô đa tiếp viên đưa, sau đó tự mình đưa sang Lê Sóc một ly.
Lê Sóc lắc lắc ly thủy tinh, khẽ chạm vào mép ly của hắn, "Hân hạnh."
"Hân hạnh."