Chương 19
Bàn việc xong, Triệu Vinh Thiên còn có công việc bận rộn khác, do đó kêu Triệu Cẩm Tân dẫn Lê Sóc đi xung quanh công ty, đến giữa trưa mời Lê Sóc một bữa cơm.
Đi ra khỏi phòng họp, Triệu Cẩm Tân đưa Lê Sóc tham quan một chút các phòng ban chuyên môn tại trụ sở tập đoàn Ân Nam. Toà cao ốc văn phòng này toạ lạc ngay khu trung tâm Manhattan, cách Rockefeller Center chỉ có hai con phố, giá thực dọa người, tập đoàn Ân Nam chiếm bốn tầng, các tầng khác đều đang cho thuê.
Nói không phải khoa trương, cho dù Triệu Cẩm Tân tính cách có bảo thủ đi nữa thì chỉ cần phô ra gia thế đồ sộ thế này, không đếm xuể sẽ có bao nhiêu người vì hắn mà cống hiến. Đáng tiếc vật chất đối với Lê Sóc mà nói không có lực hấp dẫn lớn như vậy, chung quy cũng bởi anh không thiếu cái gì, anh làm việc là bởi vì anh hưởng thụ cảm giác thành tựu mà công việc mang đến, chứ không phải vì tiền.
Trong văn phòng tất cả đều là nhân viên, biểu hiện của Triệu Cẩm Tân luôn là hào phóng khéo léo, nhưng vừa đi vào phòng cà phê không có người, hắn liền hiện nguyên hình, đột nhiên đến gần nói nhỏ bên tai Lê Sóc "Có phải anh cảm thấy tôi mặc âu phục rất đẹp không? Vừa rồi anh đã nhìn chằm chằm tôi."
Lê Sóc thối lui một bước, mỉm cười nói "Thưởng thức cái đẹp là bản năng của mỗi người từ khi sinh ra."
"Nói rất hay." Triệu Cẩm Tân vươn tay, nhẹ nhàng phủi phủi caravat Lê Sóc, lộ ra nụ cười đầy thâm ý.
Lê Sóc nhìn nhìn đồng hồ "Giữa trưa tôi không chiếm thời gian của cậu nữa, đúng lúc tôi hẹn bạn dùng bữa."
"Hẹn bạn? Hay là gọi tới cùng nhau ăn cơm đi, tôi mời khách."
"Không tiện lắm đâu, lần sau đi."
Triệu Cẩm Tân nhún nhún vai "Được rồi, tôi đưa anh xuống lầụ"
Hai người đi đến bãi đỗ xe tầng hầm, Lê Sóc vươn tay "Hôm nay cám ơn cậu, sau khi về nước liên lạc với tôi, có chuyện gì chúng ta bàn bạc qua điện thoại đi."
Triệu Cẩm Tân cầm tay anh, lại cười nói "Được, chúng ta sẽ hợp tác "thật sâú. Hắn còn cố ý nhấn mạnh hai chữ "thật sâú.
Lê Sóc dứt khoát ngó lơ cái miệng nói năng ngọt xớt của hắn, rút tay lại, mở cửa ra định bước lên xe.
"Tên là Lý Trình Tú sao?" Triệu Cẩm Tân hai tay đút túi, lười biếng nhìn Lê Sóc, một câu nói ra khiến người khác kinh ngạc.
Thân thể Lê Sóc cứng đờ, xoay mặt sang, sắc mặt chìm xuống "Cậu điều tra tôi?"
"Thế kỷ 21 là thời đại thông tin nha, chỉ là hỏi thăm một chút về anh thôi, đừng nghiêm túc như vậy chứ."
Lê Sóc nheo mắt lại "Triệu Cẩm Tân, tôi đã nhịn cậu rất nhiều, cậu đừng quá đáng."
"Anh giận sao? Tôi xin lỗi anh được chưa." Triệu Cẩm Tân cười nói, "Xin lỗi, tôi chỉ là... hiếu kỳ, anh ta gầy như vậy, có thể thỏa mãn anh sao?"
Lê Sóc túm lấy vạt áo Triệu Cẩm Tân, xoay người thoắt một cái đè cả thân hắn trên cửa xe.
Triệu Cẩm Tân hai tay giơ lên cao, nụ cười nhan nhản trên mặt vẫn chưa hề tắt "Anh cũng đâu giống người có nguyên tắc như lời anh nói, anh xen vào tình cảm của người khác, còn không phải người thứ ba à, cần gì phải chống đối tôi như vậy."