Phùng Du Du ngơ ngác đứng trước một cánh cổng lớn đậm nét cổ xưa. Trên biển gỗ treo trước cổng viết ba chữ to “Không Gian Uyển”.
Cô quay đầu nhìn lại phía sau, ngạc nhiên phát hiện mình có thể nhìn thấy rõ từng ngóc ngách trong lều tranh ngoài kia, muốn nhìn chỗ nào là thấy ngay chỗ đó.
Phùng Du Du chưa vội bước vào "Không Gian Uyển", cô muốn thử xem nếu mình ở đây thì người bên ngoài có tìm thấy mình không. Quả nhiên, Vương Thủy Hoa mặt mày cau có, miệng mắng như tát nước, đạp cửa xông vào căn lềụ
Tiếng chửi vọng rõ mồn một trong không gian "Con tiện kia Mày chui đâu rồi? Ra đây ngay cho tao ... Chạy đâu mất xác rồi?"
Không tìm thấy người, Vương Thủy Hoa lại hầm hầm chạy ra ngoài tiếp tục tìm.
Cô không thấy mình, Phùng Du Du kết luận như vậy, rồi vui sướng nhảy cẫng lên trong không gian cô biết đây là một món báu vật Hít sâu một hơi, Phùng Du Du không do dự đẩy cửa bước vào "Không Gian Uyển".
Ngay trước mặt là một tòa gác mái kiểu cổ, phía trái là một khoảnh sân được rào gỗ, không rõ dùng để làm gì. Giữa sân có một mạch nước ngầm, nước trong vắt chảy thành hồ nhỏ, róc rách không ngừng. Phùng Du Du đi theo con đường lát đá nhỏ men theo hồ.
Dòng nước tinh khiết trắng ngà tự trào ra từ lòng đất, mát rượi, dịu nhẹ. Cô khát khô cả cổ, cúi xuống dùng bàn tay lem luốc múc nước uống ngụm đầu tiên, ngọt lịm. Cô uống liên tục cho đến khi thấy no mới dừng lại. Quay đầu nhìn sang bên phải dòng nước, là một mảnh đất đen rộng lớn, như thể đã từng trồng trọt thứ gì đó. Cô vừa định đứng dậy vào gác mái xem thử thì cơn choáng ập đến, toàn thân ê ẩm, ngã vật ra đất.
Ngay khoảnh khắc cô ngã xuống, thân thể bắt đầu biến đổi kỳ lạ. Linh khí từ hồ nước len lỏi vào từng tế bào, chữa lành tất cả vết thương từ đầu đến chân. Ngay cả vết đau ở chân cũng biến mất, làn da bắt đầu tiết ra một lớp chất nhầy màu nâu đặc sệt, tanh hôi vô cùng. Một tiếng trôi qua, Phùng Du Du bật dậy một cách linh hoạt.
"Ôi trời ơi, thối quá "
Cô cúi xuống nhìn trên người toàn là thứ chất nhầy dính nhớp Ghê không chịu nổi Cô vội cởi sạch đồ, dùng nước hồ tắm rửa sạch sẽ. Ai ngờ càng rửa, thứ nhầy nhụa ấy càng tuôn ra nhiều hơn, mãi đến khi hoàn toàn sạch, cô mới thở phào, mệt rã rời.
Lúc này cô mới nhận ra cơ thể mình đã hoàn toàn thay đổi. Tất cả vết thương đều biến mất, chân cũng không còn tật, làn da trắng mịn bật tông, như được "lột xác". Nước hồ này... chẳng khác nào thần dược cứu người
Phùng Du Du vội bò đến mép nước, cúi nhìn mặt mình phản chiếu trong làn nước khuôn mặt gầy gò trước kia giờ trắng hồng rạng rỡ, sống mũi thanh tú, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ ngỡ ngàng.
"Ha ha ha ha... Trời ơi tuyệt quá Ha ha ha... hu hu hu hu " Cô cười như điên, rồi bật khóc nức nở. Cuối cùng Có được Không Gian này, kế hoạch báo thù của cô sẽ càng thuận lợi hơn. Trước kia, cô định đợi cả nhà Phùng Đại Hải ngủ say rồi phóng hỏa thiêu chết nhưng giờ nghĩ lại, vậy là quá nhẹ cho bọn chúng.