⬅ Trước Tiếp ➡

Do quá căng thẳng, Trương Đại Lực bịt chặt không buông khiến Phùng Du Du thiếu oxy, ngất xỉụ
Cả hai người đều hoảng hốt, nghĩ rằng cô đã chết.
Trong cơn hoảng loạn, Phùng Tiểu Kỳ vội về nhà lấy xẻng cùng Trương Đại Lực đào hố chôn cô.
Cả hai thỏa thuận sẽ giữ kín chuyện này.
Phùng Tiểu Kỳ trở về nhà, sợ hãi đến mức lấy chăn trùm kín đầu, không dám ló mặt ra.
Khi Vương Thủy Hoa phát hiện điều bất thường, bà ta ép hỏi đến cùng mới biết hai người đã giết Phùng Du Dụ
Vương Thủy Hoa lập tức cầm xẻng đi đào xác cô, trùng hợp thay Phùng Đại Hải trở về và nghe chuyện.
Hai người đào xác Phùng Du Du lên.
Thấy cô đã chết, Phùng Đại Hải cầm dao đâm thêm hai nhát vào tim cô để an tâm hơn rồi chôn lại.
Sau đó Vương Thủy Hoa và Phùng Đại Hải quyết định lên Kinh Thị để thử vận may. Họ là những người duy nhất biết sự thật, không sợ người thân của cô không nhận ra.
Bảy ngày trôi qua, hàng xóm xung quanh không có động tĩnh gì, có vẻ như họ không biết chuyện Phùng Du Du đã chết.
Để tránh thi thể bốc mùi, họ lén chuyển xác lên núi phía sau nhà, đào hố chôn sâu hơn.
Trên đường trở về, họ vui vẻ thảo luận kế hoạch ngày mai sẽ lên Kinh Thị thế nào. Nhưng bọn họ không nhìn thấy hồn ma của Phùng Du Du từ thi thể thoát ra, âm thầm bám theo phía saụ
Hồn ma của Phùng Du Du dường như quên mất một số chuyện, ánh mắt trống rỗng, mơ hồ bám theo Phùng Đại Hải. Khi mệt dừng lại nghỉ ngơi trên vai ông ta.
Cứ thế từng bước lặng lẽ đi theo họ đến tận Kinh Thị.
Khi đến Kinh Thị, hồn ma của Phùng Du Du nhìn hai người không ngừng dò hỏi khắp nơi. Sau hai ngày, cuối cùng họ cũng tìm đến một khu viện quân đội.
Nhìn Phùng Đại Hải và Vương Thủy Hoa ngơ ngác trước những tòa nhà nguy nga trước mặt, hồn ma của Phùng Du Du nhíu mày, tràn ngập sự khó chịu trước biểu cảm tham lam của họ.
Nhưng sự vui mừng của họ không kéo dài lâụ Họ nhanh chóng bị lính gác tại cổng đuổi đi với lý do "không có giấy tờ, không được phép vàó.
Họ đành đứng bên lề đường trước cổng đại viện như thể ôm cây đợi thỏ, chăm chú quan sát từng người phụ nữ ra vào, cẩn thận đối chiếu từng khuôn mặt.
Lúc này, Tạ Viễn Trạch lái chiếc xe Jeep màu xanh lá đi vào cổng. Anh thoáng liếc nhìn hai người đang đứng đó rồi nhíu mày.
Anh nhận ra họ, chẳng phải đây là người ở thôn Phùng Gia sao? Bọn họ đến đây làm gì?
Dù có chút nghi ngờ nhưng Tạ Viễn Trạch không có thời gian nghĩ nhiều, anh vội vàng lái xe vào trong.
Vì vừa nhận được tin mẹ mình đang bị bệnh nặng, tình trạng rất nghiêm trọng nên anh buộc phải tạm gác việc chăm sóc ông ngoại để nhanh chóng quay về.
Cuối cùng, Phùng Đại Hải và Vương Thủy Hoa cũng tìm được người mà họ muốn tìm, một người phụ nữ cao gầy và tao nhã.
Khi hồn ma của Phùng Du Du nhìn thấy người phụ nữ thì ánh mắt bỗng trở nên trong trẻo hơn.
Người phụ nữ có những nét rất giống cô. Nói đúng hơn là Phùng Du Du rất giống người ta
Lam Diệp bị hai người lạ mặt bất ngờ kéo lấy cánh tay thì giật mình. Nhưng khi nghe họ tự xưng là ân nhân cứu mạng con gái mình, bà xúc động đến mức suýt ngất, cố gắng giữ bình tĩnh và liên tục hỏi về con gái mình


⬅ Trước Tiếp ➡