Chương 18
Sáng hôm sau, Phùng Du Du đi trấn Đại Môn, mua một con dao rựa lớn, ba cái chum to đựng nước, và một ống bơm dài. Cô định dẫn nước từ con sông gần đó vào chum rồi đem về không gian tích trữ.
Tìm chỗ vắng người, cô cất hết đống đồ vào không gian rồi quay về làng. Trên đường về, từ xa đã thấy ba thằng nhóc đang bắt nạt một đứa trẻ.
“Phùng Tiểu Lực, móc tiền ra Mày lên trấn chắc chắn có tiền, mau đưa đây, không thì bọn tao tự lấy ”
Cả đám vừa nói vừa nhào tới. Tiểu Đào và Đại Lực giữ chặt tay Phùng Tiểu Lực không cho nó ôm quần, còn Đại Béo nhanh tay móc được mấy hào trong túi quần nó. Cướp xong tiền, Đại Béo ra hiệu thả người, chẳng buồn quan tâm đến Phùng Tiểu Lực đang khóc nức nở dưới đất, hí hửng cầm tiền định lên trấn mua đồ ăn.
Ba đứa chạy vội, không nhìn đường, “Rầm” một cái đâm sầm vào người vừa đi tới. Phùng Du Du hôm nay đã cải trang kỹ lưỡng, mặc bộ đồ đen mua ở trấn lần trước, tóc giấu trong mũ, nhìn cứ như một thiếu niên nam.
Đại Béo thấy là “con trai” bằng tuổi thì lập tức mắng um lên. Nhưng chưa kịp mắng hết câu, ba đứa đã gục tại chỗ. Cô rắc thuốc mê xong liền lấy trong không gian ra một lọ thuốc độc tên “Ốm đau bệnh tật”, nhỏ vài giọt vào miệng từng đứa.
Ban đầu cô chưa định ra tay sớm vậy nhưng ba đứa này lại tự đâm đầu vào cô, không trách được. Loại thuốc này đúng như tên gọi khiến người khoẻ mạnh dần dần ốm yếu, bệnh tật đeo bám cho đến chết.
Ba đứa bọn chúng xưa nay chuyên bắt nạt người yếu thế, bây giờ thì cho nếm mùi đau bệnh suốt đời.
Lấy lại số tiền trong tay Đại Béo, cô bước đến đưa cho Phùng Tiểu Lực vẫn đang khóc rấm rứt “Cầm lấy, đừng khóc nữa. Có sức mà khóc thì đi rèn luyện thân thể đi, đừng để ai bắt nạt mình nữa.”
Nói xong, cô quay lưng rời đi, tới bờ sông phía tây làng Phùng. Tìm được chỗ kín đáo, cô lấy ba cái chum lớn ra, dùng bơm tay dẫn nước sông vào đầy chum, rồi cho vào không gian. Nhìn tốc độ nước chảy, chắc nửa tiếng là đầy.
Cô tranh thủ vào không gian rửa vài quả táo bằng nước suối, mang ghế nhỏ ra ngoài ngồi ăn táo chờ nước đầy. Sáng nay Tạ Viễn Trạch đã đi trấn gửi thư về. Viết thư xong anh mới nhớ ra cô gái hôm qua chính là con gái của Phùng Tiểu Hải Anh từng thấy cô bé đi rừng cùng Tiểu Hải.
Chỉ là hơn tháng nay không thấy Tiểu Hải lên núi. Anh mua ít hoa quả bánh trái, định đến nhà họ Phùng xem tình hình, tiện thể xác nhận xem suy đoán của mình có đúng không.
Trên đường tới, Tạ Viễn Trạch có hỏi người trong làng và biết được địa chỉ nhà Phùng Tiểu Hải. Vừa định cảm ơn rồi rời đi thì lại bị một người dân kéo lại. Tạ Viễn Trạch hơi khó hiểu “Chú ơi, sao thế ạ?”
Người đó tên là Phùng Đại Vũ, vừa kéo tay anh vừa kể chuyện vợ chồng Phùng Tiểu Hải đã gặp tai nạn rơi xuống núi chết cách đây một tháng. Tạ Viễn Trạch không tin nổi vào tai mình, vội vàng hỏi dồn “Chú... thế còn con gái họ thì sao? Con bé giờ thế nào rồi ạ?”