⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa định xuống giường, cửa phòng đã vang lên tiếng gõ.
Hạ Nhuyễn còn đang mải loay hoay với một đống suy nghĩ rối bời, bị tiếng động bất ngờ làm giật mình, tim thắt lại một nhịp.
“Chuyện gì thế?” Cô hỏi vọng ra, giọng không to lắm vì khoảng cách không xa.
Bên ngoài, giọng người giúp việc rụt rè, run rẩy như thể sợ bị nổi giận “Cô Hạ, tiên sinh đã về rồi, đang chờ cô xuống ăn cơm dưới lầụ”
Nam chính quay lại rồi?
Hạ Nhuyễn sững người, mắt mở to kinh ngạc.
Không phải mới tới hôm kia làm màu một chuyến thôi sao? Sao hôm nay lại đến nữa?
“Được rồi, tôi xuống ngay.” Cô vừa đỡ lấy cái đầu vẫn còn hơi choáng váng vừa xỏ giày, vừa đáp lời.
Mới nói được hai câu cổ họng đã ngứa rát, cô khẽ ho vài tiếng không thành tiếng.
Người giúp việc đứng ngoài cửa thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng thấy kỳ lạ.
Phản ứng hôm nay của cô Hạ có vẻ bình thản khác thường.
Mỗi lần tiên sinh đến, cô đều tỏ ra vô cùng vui mừng, hôm nay... lại chẳng nghe ra chút hào hứng nào.
Hạ Nhuyễn từ tốn rửa mặt, thay đồ.
Cô mở tủ quần áo ra, bên trong toàn váy áo dạ hội và mấy bộ đầm bó sát hở hang.
Cái bộ đồ ngủ trên người lúc này chắc là thứ kín đáo nhất rồi, nhưng cô cũng chẳng định mặc thứ gì quá gợi cảm.
Một là cô không quen, hai là cô muốn làm người vô hình, vậy nên thu hút ánh nhìn làm gì?
Tìm mãi cuối cùng cũng thấy một chiếc váy trắng đơn giản nằm khuất trong góc tủ, so với đống đồ toàn hở lưng hở ngực kia thì chiếc váy này kín đáo hẳn.
Hạ Nhuyễn thay váy, mở cửa xuống lầu ăn tối.
Vội quá nên không buồn soi gương, đâu ngờ vẻ mộc mạc ấy lại càng làm nổi bật nét đẹp thanh khiết trời sinh.
Bước xuống từng bậc thang, sắc mặt cô vì khí huyết yếu mà tái nhợt, càng khiến người ta nhìn vào không khỏi động lòng thương.
Hai ngày trước khi cô xuyên đến, nguyên chủ đã đứng dưới mưa chờ nam chính suốt mười mấy tiếng đồng hồ chỉ để được gặp anh một lần.
Vậy mà không những anh không động lòng, còn tỏ ra vô cùng khó chịu với sự “uy hiếp vòng vo” ấy.
Sau khi trở về, nguyên chủ đổ bệnh nằm liệt trên giường.
Qua một ngày, nam chính đến biệt thự.
Nguyên chủ vui mừng đến mức mặc kệ bệnh tình, trang điểm lộng lẫy xuống lầu đón tiếp anh.
Si tình luôn bị người vô tình làm tổn thương...
Vừa cảm thán, Hạ Nhuyễn vừa bước về phía phòng ăn.
Người hầu bên cạnh nhìn cô đến ngây dại. Đây là lần đầu tiên bọn họ thấy cô để mặt mộc, không chút son phấn.
Mái tóc đen, làn da trắng như tuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn mong manh, mang theo vẻ nhợt nhạt yếu ớt, đẹp tựa sương mù mỏng giăng... mê hoặc đến mức không thể rời mắt.
Vài người hầu đến chào hỏi cũng quên mất, cứ thế đờ đẫn nhìn Hạ Nhuyễn từng bước đi vào phòng ăn.
Sắp gặp nhân vật boss lớn nhất trong truyện, vậy mà lòng Hạ Nhuyễn lại chẳng gợn sóng, bước chân chầm chậm tiến vào.
Đập vào mắt là căn phòng ăn mang phong cách châu Âu cổ điển, ghế đầu bàn dài có một người đàn ông đang ngồi.
Còn chưa kịp nhìn rõ gương mặt anh, cô đã cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt đè nặng xung quanh.
Khí thế kẻ đứng trên người khác toát ra từ nam chính khiến người ta không thể xem nhẹ.

⬅ Trước Tiếp ➡