Khí nóng bất chợt xông lên hốc mắt và lỗ mũi, Lạc Dĩ Phương liều mạng nhịn không rơi lệ, tay nhỏ bé nắm chặt thành quyền, móng tay cũng cắm vào trong lòng bàn tay rồi, “Ngài yên tâm, con... Con sẽ gả.”
Không phải vì phân chia gia sản, cô vốn không thiếu những tiền kia, nhưng mẹ cần điều dưỡng lâu dài, lại không thể không có tiền.
Cô hít sâu một hơi, khó khăn lắm mới giữ vững tâm tư, nói tiếp: “Cha, vậy... Ngài không nên làm khó bạn của con, có được không? Anh ấy sẽ rời đi ngay lập tức, chúng con cũng sẽ không gặp mặt lại.”
Nói xong, cô nhanh chóng liếc nhìn Đường Liệt, lặng lẽ nhớ khuôn mặt anh tuấn hào phóng của anh vào trong đầu.
Lạc Khánh Đào không lên tiếng, chỉ trầm mặt, nhìn chằm chằm vào Đường Liệt.
======= Truyện Ngôn Tình hay ====== Không phải tự nhiên người ta khuyến khích việc mọi người đọc Truyện Ngôn Tình hay có thể dành cả cuộc đời mình để viết đọc Truyện Ngôn Tình .. Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Khi Lạc Dĩ Phương khẩn trương đến tim sắp nhảy ra khỏi cổ họng, tất cả trong lòng bàn tay đều là mồ hôi thì Đường Liệt cuối cùng nhướn mày, dáng vẻ cà lơ phất phơ nhún nhún vai.
“Nếu làm cho không thoải mái như vậy, lưu lại cũng không có ý tứ. Chỉ có điều bây giờ tôi rời đi, không có ý rằng sau này không lại xuất hiện.”
“Mày -” Lạc Khánh Đào giận đến đỏ mặt tía tai.
“Còn nữa,” Ánh mắt của Đường Liệt trở nên sắc bén như dao, không chút lưu tình bắn về phía Lạc Khánh Đào, “Ngài tốt nhất nên kiềm chế một chút, đừng động tay động chân đánh cô ấy.”
“Mày... Mày...”
Không đợi Lạc Khánh Đào nặn ra lời, Đường Liệt lạnh lùng nhếch môi, lại sâu sắc liếc nhìn cô gái nhỏ đang sững sờ bên cạnh, lúc này mới tao nhã xoay người, đẩy cửa phòng rời đi.
---
Nếm thật ngọt...
Lớp học “May đan Ôn Hinh” trong hẻm nhỏ phía đông có diện tích chừng bốn mươi mét vuông, bên trong có hai gian phòng một lớn một nhỏ, một bên dùng để lên lớp học đan, một bên đặt vài máy may nhỏ bền, dùng để lên lớp học may, về phần phòng nhỏ nhất thì dùng để coi như phòng làm việc kiêm phòng nghỉ ngơi.
Lạc Dĩ Phương là giáo viên dạy đan ở nơi này.
Từ nhỏ cô đã thích nghịch sợi len, kết hợp đa dạng, còn đã từng nhận được giấy khen trong mấy cuộc thi quốc tế, cũng xuất bản được hai, ba cuốn sách dạy đan.
Chỉ có điều, cô cũng không phải người phụ trách nơi này, chủ nơi này tên Ôn Hinh, là bạn học đại học tốt nhất của cô, mà giáo viên dạy may chính là bản thân chủ nhân.
“Lần sau cẩn thận một chút, đừng khiến cho mặt đụng bị thương nữa.” Ôn Hinh cau mày, mọi cách bắt bẻ mà nhìn chằm chằm vào vết đỏ trên má trái Lạc Dĩ Phương, thấy thế nào cũng không vừa mắt.
Mới vừa lên hết khóa học đan buổi chiều, buối tối không sắp xếp lớp học, Lạc Dĩ Phương đi vào phòng làm việc nhỏ uống ly nước, nghe bạn tốt dặn dò, cô khẽ mỉm cười, ôn hòa gật đầu.
“Tớ biết rõ, tớ sẽ cẩn thận.” Cô nói dối Ôn Hinh, không giải thích rõ ràng lý do vết thương trên mặt.