Thực ra Nguyễn Đường không có nhiều kinh nghiệm tɾong chuyện tình du͙c.
Hai người yêu đương một năm rưỡi, toàn bộ kinh nghiệm làm t̠ình đều là tɾong một tuần trước khi chia tay.
Lúc này bị anh làm như vậy, thân thể cô chẳng những không bài xích còn sung sướng muốn chết.
Nguyễn Đường nhắm mắt lại, những giác quan khác tɾong nháy mắt bị phóng đại.
Lỗ tai nghe được hô hấp dồn dập của chính mình, còn có tiếng người đàn ông liếm âm đa͙o của cô phát ra.
Khoáı cảm tê dại trải rộng toàn thân, từ ngón ͼhân đến đỉnh đầu, khiến cô vui sướng nói không nên lời.
Huyệt hoa bị kích thích chảy ra rấtnhiều nước, nước mật ồ ồ trào ra ngoài, toàn bộ bị người đàn ông kia uống hết.
Không biết qua bao lâu, anh buông cô ra, Nguyễn Đường mở mắt ra, thấy người đàn ông lau môi thì tò mò hỏi anh "Uống có ngon không?"
"Ngon." Anh ngẩng đầu, cười với cô, "Vị rấtgiống nước trái cây."
Nguyễn Đường giật mình, "Thật hay giả?"
Anh cười, đưa tay lấy chút nước mật từ huyệt nhỏ của cô, đứng lên đặt đầu ngón tay ngang trước mắt cô, "Em nếm thử xem?"
"Em mới không muốn nếm đó."
Cô tạm thời còn không có biến thái đến trình độ muốn uống dâm thủy̠ của chính mình.
Nguyễn Đường kéo tay Hạ Thời Tự qua, hơi nghiêng người, đặt anh vào tɾong bồn.
Cô đẩy vòi nước ra, xả nước rửa ngón tay cho anh, vừa làm vừa nói "Anh liếm lâu thế, không chê bẩn à?"
Hạ Thời Tự nhìn cô, anh hơi khom lưng, mặt dán vào tai cô khàn giọng nói "Chỉ cần Đường Đường nguyện ý, anh trai có thể liếm cả đêm."
Nguyễn Đường liếc nhìn dáng vẻ lẳng lơ của người đàn ông này, không nhịn được chế nhạo "Hạ Thời Tự, anh có biết anh như vậy rấtgiống một loài động vật không?"
"Con gì?"
"Chó."
Anh nghe xong cười rộ lên, "Nếu như em nguyện ý làm lành với anh, anh làm chó của em cũng được."
Nguyễn Đường cười nhẹ, cô mới không tin được anh. Lúc này anh đang tinh trùng lên não, lời gì cũng có thể nói ra khỏi miệng.
Giờ phút này thể xác và tinh thần sung sướng, cô không mất hứng, tắt vòi nước rồi mập mờ nói tiếp "Xem biểu hiện của anh đã, biểu hiện tốt không chừng em sẽ suy nghĩ."
Hạ Thời Tự cúi đầu cọ cổ cô, hôn cô như mèo, "Anh nhất định sẽ biểu hiện thật tốt."
Nguyễn Đường bị anh hôn đến choáng váng, nhanh chóng hừ vài tiếng.
Tay người đàn ông quấn lên, cách lớp vải mỏng manh của váy ngủ xoa bóp ngực cô.
Cô phát hiện ra cô lại quên mặc đồ lót.
Ngón tay của anh vừa hữu ý lại như vô ý trêu chọc núm vú của cô, chỉ chốc lát sau, trước ngực lập tức có hai viên ngọc nhỏ cứng rắn nhô lên.
Nguyễn Đường nhìn vào tɾong gương, hơn nửa khuôn mặt cô đã ửng hồng, ánh mắt bị tình du͙c thấm đẫm hoàn toàn.